Anh Cương cũng san sớt thêm “mái ấm tôi vẫn chỉ luôn mong, con nhỏ dại lớn lên tạo ra bình thường, khỏe mạnh như bao đứa trẻ khác thôi.” Ảnh: P.H
Lâm ly ngày vượt cạn
Cách đây 2 năm, tại thị trấn Cần Kiệm (Thạch Thất, Thủ đô) đã xảy ra một chuyện được cho là “lâu nay hi hữu” khi một cháu nhỏ bé mới một 04 tuần tuổi đã nhân thức gọi ông, gọi bà. Đó là thời điểm mưa phân phất của đầu tháng 3 năm 2015, khi cái mưa rét của mùa xuân len lỏi vào từng góc nhà cũng là lúc câu chuyện về bé gái lạ kỳ này được râm ran lan truyền nhau ở khắp làng trên xóm dưới. Câu chuyện này được số đông người trong thị trấn chắc chắn là có thật và đã tận mắt thấy tai nghe. Ông Kiều Trung Thành, trưởng thôn Yên ổn Lạc cho hay: “Nhỏ tuổi Cún nhân thức nói từ lúc hơn một 04 tuần tuổi là có thật. Có lẽ gầy Cún biết nói khi ở tuổi còn quá bé cũng là câu chuyện kỳ lạ đầu tiên xảy ra ở vùng này. Câu chuyện này không chỉ làm những người trong phố hiếu kỳ tìm đến xem mà cả những người ở xa cũng đến hỏi han, mày mò để được một lần mục sở thị sự ly kỳ lâu nay hiếm”.
Cô nhỏ tuổi ấy tên là Phùng Minh Châu, con gái anh Phùng Đức Cương (SN 1984) và chị Kiều Thị Hương (SN 1987) ở làng Bùng, xã Phùng xá (Thạch Thất, Hà Nội). Theo mái ấm kể lại, việc bé xíu Minh Châu có mặt trên thị trường được khỏe khoắn cũng là một việc rất hên cho gia đình. Khi đó, theo kết quả siêu thanh, thời gian dự sinh của chị Hương vào đầu năm 2015. Chủ quan vì nghĩ là còn hơn một bốn tuần nữa mới sinh nên hôm đó anh Cương đưa hoàng hậu đi lên nhà chị gái ở Thủ đô chơi. Nhân có người nhà khiến cho ở Bệnh viện 189 (Bộ Công an) nên chị gái đã đưa chị Hương tham gia rà soát. Lúc siêu âm thai, bác sỹ báo cáo thai đã cạn ối và phải mổ gấp. Điều này làm cho chị Hương và người nhà rất bất ngờ. Lúc đó chị ko phải thấy có biểu hiện lạ… nào. Khi thu được thông tin từ chưng sĩ lên tiếng, anh Cương đã nhanh chóng khiến cho thủ tục cho bà xã nhập viện. 22h đêm hôm đó chị được mổ và đó cũng là lúc nước ối đã cạn cạn kiệt. Các chưng sỹ cho biết, nếu như để lờ đờ hơn thì sợ sẽ xảy ra tình huống xấu cho cả mẹ và con.
“Việc mẹ Cún nhập viện khiến cho mọi người đều bất ngờ, bởi cứ đinh ninh một 04 tuần nữa mới tới kỳ sinh nên chưa có bất cứ sự sẵn sàng nào cho việc này. Nhưng cũng rất hên cho gia đình cũng như cho nhỏ tuổi Cún. Sinh thiếu 04 tuần nhưng Cún tương đối khỏe mạnh, lúc sinh nhỏ nhắn nặng 2,5kg” – anh Cương cho biết.
Biểu hiện lạ trong khoảng lúc lọt lòng
Do nghịch quá bị tuột tất, Minh Châu đang được cô giáo đeo tất lại.
Khi nhỏ nhắn Minh Châu tròn một 04 tuần tuổi, mẹ con chị Hương chuyển sang nhà ngoại (xã Cần Kiệm, Thạch Thất, Hà Nội). Ở tới ngày thứ 3 thì cháu mở đầu cất tiếng gọi bà. Sang ngày thứ 5 thì cháu bé gọi rõ và nhiều hơn. Cháu bé dại thường hay gọi ông, bà, bố, mẹ vào những lúc thay bỉm, khi cháu tắm chấm dứt hoặc lúc đòi ăn. Không chỉ gọi được những câu như “bà ơi”, “mẹ ơi” mà cháu ốm còn gọi được những câu như “ba ơi bầm”. Ban đầu nghe lại dân chúng kể chuyện bé nhỏ Minh Châu biết nói, ông Kiều Hạnh (ông ngoại Minh Châu) không tin, thậm chí còn cho rằng mọi người bị ảo giác. Nhưng khi tự ông quay lại được những đoạn clip mà cháu ngoại của mình nói thì không thể phủ nhận. “Mới đầu mái nhà tôi cũng lo ngại sợ con nhỏ xíu bị làm sao. Nhưng dần dà với chúng tôi những tiếng gọi của cái Cún như một yếu tố may mắn, yếu tố kỳ diệu mang đến cho gia đình mình”, ông Hạnh san sẻ.
Theo mái ấm, chị Hương hồi còn nhỏ cũng phát triển tầm thường như bao đứa trẻ khác và thời điểm nhân thức nói cũng không khác gì so với những đứa trẻ cùng trang lứa. Còn anh Cường thì ngược lại, anh biết nói rất lờ lững, dù gia đình đã sử dụng phổ biến phương pháp, rộng rãi mẹo vặt nhưng mãi đến tận 26 bốn tuần tuổi anh mới nhân thức nói. Chính vì thế mà việc bé Minh Châu nhân thức nói sớm khiến cho mọi người trong nhà vừa mừng lại vừa lo. Vì ước muốn con gái có cuộc sống tầm thường, không bị phổ thông người dòm nom nên thời gian đó mái nhà ông Hạnh nhiều lần đóng cửa không tiếp khách. 04 tuần 3 này, khi chúng tôi gạnh qua mảnh đất Thạch Thất, tham gia thăm anh Cương, chị Hương và nhỏ tuổi Minh Châu thì cô nhỏ tuổi Minh Châu phải bế ngửa ngày nào giờ đã hơn 2 tuổi và đã đi nhà trẻ. Vẫn đôi mắt to tròn, cùng gương mặt bầu bĩnh, cô nhỏ dại đang vô tư vui đùa bên bằng hữu. Sự hình thành của chúng tôi không làm cho cô bé nhỏ lo ngại hay mất tự nhiên. Khi được cô giáo gọi lại, bảo hát cho chúng tôi nghe một bài, Minh Châu rất thiên nhiên hát rõ từng lời của bài hát và nhún nhảy đầm theo điệu nhạc chính mình hát.
Theo anh Cương kể lại, sau khi được đại chúng cũng như báo chí hoạt động mạnh mẽ đưa tin thì khoảng một thời gian sau Minh Châu không còn nhân thức gọi như trước nữa. “ Con bé dại cũng chung như bao đứa trẻ khác thôi, chẳng thể gọi là “thần đồng” hay “kỳ nhân” gì cả. Lúc đó cũng chỉ là tiếng “ê”, “a” của cháu rõ ràng và nghe gần giống tiếng gọi ông, bà. Cháu giờ lớn lên tầm thường, không có biểu thị gì đặc biệt. Có chăng là cháu nhìn già dặn, năng nổ và hay nói hơn những đứa trẻ khác. Khác biệt là thích hát, nhất là từ khi đi lớp được cô giáo dạy, con gầy về hát suốt ngày, khiến cho cả nhà lúc nào cũng rôm rả, vui miệng”, bố bé nhỏ Minh Châu chia sẻ. Cô Nguyễn Thị Ngọc (cô giáo mầm non của Minh Châu) cho nhân thức, dù Minh Châu đẻ cuối năm, bị thiệt về tháng tuổi so với người mua nhưng em lại tỏ ra nhanh nhẹn và lớn hơn khách hàng đẻ cùng năm khác. Minh Châu học rất với tốc độ cao, những bài hát các cô dạy chỉ cần một vài lần bé dại đã thuộc và thường hát rất rõ ràng, ko phải ngọng ngịu như một số bạn khác.
Dù không tâm niệm con bản thân mình là một “thần đồng” nhưng với những thể hiện ưu tú từ lúc mới sinh ra, cha mẹ Minh Châu vẫn tin về một ngày mai tươi sáng cho con mình như cái tên mà cháu được đặt.
Phan Hường
Báo Mái ấm và Phố hội cập nhật tin tức trong ngày liên tiếp, mới nhất
Xem tại: phim kiếm hiệp
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét