
Tấm Huy chương vàng duy nhất của Thúy Vi.
Căn cứ tham gia những lý giải của chỉ đạo đoàn, thậm chí, có thể nói, Ðoàn Sport Việt Nam (TTVN) đã... chiến thắng chứ ko phải thất bại trên đất Hàn Quốc! Và ngoài ra, ví như không có sự chỉ đạo quyết liệt từ Bộ Văn hóa, Du lịch, Sport (VH- TT&DL), chưa chắc cuộc tổng kết đã có thể được bắt đầu vào cuối tuần trước, mà có thể bị trì hoãn chưa nhân thức đến bao giờ.
Thay vì "nhìn thẳng" và "nghĩ khác", cuộc tổng kết của những người trong cuộc diễn ra quá dễ chơi, phần nào đó thuận lợi. Nó tương tự như một hoạt động điểm lại tình hình sẵn sàng, thi đấu của các môn ở một giải quốc tế bình thường, chứ không hề của cả một nền thể thao ở đấu trường lớn nhất châu lục bốn năm mới có một lần.
Không có một chữ thất bại hay yếu kém nào xuất hiện, mà chỉ thấy "rút trải nghiệm" hàng loạt cùng những niềm tin, hy vọng, hứa hứa hẹn cho mai sau. Cũng chẳng có nhà quản lý lĩnh vực hay bộ môn nào chính trực chỉ ra sự nghiệp dư, khuyết điểm, yếu kém mang tính chủ quan trong các kết quả thua. Chỉ thấy "đối thủ quá mạnh", "vấn đề kiện khó khăn thiếu thốn", "thiếu hên"... Hình như đó, thực tiễn TTVN phơi bày tại ASIAD 2014 lại khác hẳn những gì được tổng kết.
Về mặt toàn cục, lĩnh vực sport chỉ chằm chặp nói về bước tiến mới tích cực từ nền móng, chi tiết là việc sáu môn Olympic lần đầu giành huy chương. Thế nhưng, có một vấn đề cần thiết là Ðoàn TTVN đã không kết thúc mục tiêu (giành tối thiểu hai HCV, lọt vào Top 20 toàn đoàn). Không chỉ vậy, TTVN còn thể hiện một sự thụt lùi lớn so với mặt bằng tầm thường châu lục. Lấy chuẩn quốc tế là những tấm HCV cùng thứ bực trên bảng xếp hạng, thành tích lần này (1 HCV, hạng 21) thậm chí còn tệ hơn cả kỳ ASIAD trước, khi thua tới năm nước cùng khu vực là Ma-lai-xi-a (5 HCV, hạng 14), Xin-ga-po (5 HCV, hạng 15), In-đô-nê-xi-a (4 HCV, hạng 17) và nhất là Thái-lan (12 HCV, hạng 6). Đông đảo lỗ hổng to đùng đã phát lộ, cả về cách thức lẫn tốc độ phát hành, rõ nhất ở việc xác định và đầu cơ trọng tâm. Một nền thể thao vẫn luôn kiêu hãnh nhất nhị SEA Games không sản sinh ra được một tuyển thủ nào đạt đến phong cách người tìm việc vô địch thực thụ. Việc bình chọn trình độ, năng lực của mình, gắn với hiểu địch thủ, mảng tin tức, chỉ đạo tập huấn thi đấu rồi quan hệ đối ngoại quan trọng đều có điều.

Thất bại về mặt thành tích của Đoàn Thể thao Việt Nam tại ASIAD 2014 là không thể phủ nhận.
Hết ASIAD 2010 qua Olympic 2012, và giờ tới ASIAD 2014, mục tiêu không đạt, việc tổng kết vẫn chỉ nặng tính cơ chế, ứng phó. Không có nhà quản lý, huấn luyện nào hề hấn gì, trách nhiệm phần nhiều bằng không và chẳng có bài học nào được rút ra.
Nghĩa là ngành nghề thể thao vẫn giữ nếp sẵn sàng thời vụ, đạt yêu cầu thành công hồn nhiên, rồi sau đó tổng kết qua quýt, và đâu lại vào đấy.
Chuyên gia Nguyễn Hồng Minh (nguyên Vụ trưởng Vụ Sport thành quả cao)
Theo tôi, với TTVN, có lẽ chuyện đáng lo nhất chẳng hề là những thất bại mà điều tệ hại nhất, cũng là nguy cơ lớn nhất lại nằm ở chính cách thức tiếp cận, xử lý của những người có bổn phận: không dám nhìn thẳng vào sự thực, luôn cứ liệu đủ các thứ lý do mà phổ biến quy toàn thuộc về khách quan để ôm đồm cho mình. Những mặt được, bước tiến mới không bạn nào phủ nhận, song chính ngành thể thao trước nhất cũng phải chính trực, nghiêm khắc với sự kém cạnh của bản thân mình.
Với một nền thể thao chậm chạp tiến và còn phổ quát khó khăn, lại gắn với đặc điểm loài người không có rộng rãi điểm tốt và thể hình thế chất như vn, để tiến lên và hội nhập quốc tế mạnh khỏe, ngoài khát vọng và mê say, thì phải bù đắp, phát huy bằng tính kỷ luật và sự khổ luyện cao độ. Bài học này đã được Hàn Quốc, Nhật Phiên bản thể hiện trong một thời điểm dài để trở thành cường quốc thể thao quả đât. Còn chúng ta cứ dễ dãi như thế này trước thất bại hay sự cố, thật khó khăn có thể khiến cho được việc lớn...
Nguồn:
Vĩnh Tường | 00:00 30/11/-0001
Có thể bạn quan tâm: phim kiếm hiệp
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét